|
day la nhung bai vuet hay nhat' ma minh tung` doc dc may' ban nao` doc dc thi` cho minh bjt y' kien' nhu the^' nao` nha neu' thay' hay thi` minh sin cac' ban thank cho cai' nha
Họ là 2 sinh viên yêu nhau nhưng gặp sự phản đối mạnh mẽ từ phía gia đình nhà cô gái. Sau một năm, anh tốt nghiệp và quyết định đi du học. Trước khi ra đi, anh đã cầu hôn với cô gái : "Anh biểu lộ tình cảm của mình bằng lời nói không hay, nhưng tất cả những gì mà anh biết là anh yêu em. Nếu em chấp nhận anh, anh sẽ luôn bên cạnh và chăm sóc em suốt quảng đời còn lại. Về phía gia đình, anh sẽ cố gắng hết sức thuyết phục gia đình em đồng ý. Em thuận ý làm vợ anh chứ ?".
Cô gái ưng thuận và với sự quyết tâm của chàng trai, cuối cùng gia đình cô gái cũng nhượng bộ và đồng ý cho họ kết hôn với nhau. Vì vậy, trước khi chàng trai đi học, hai người làm lễ đính hôn. Cô gái tham gia công tác xã hội, trong khi anh tiếp tục việc học ở nước ngoài. Họ bày tỏ tình cảm của mình qua những lá thư và điện thoại. Tuy có khó khăn nhưng họ vẫn luôn nghĩ về nhau.
Một ngày nọ cô gái bị tai nạn giao thông trên đường đi làm. Khi tỉnh dậy cô thấy cha mẹ mình bên cạnh giường. Cô cảm nhận được tình trạng tồi tệ của mình. Nhìn thấy mẹ khóc, cô muốn làm cho mẹ yên lòng. Nhưng những gì cô có thể thốt ra chỉ là tiếng thở dài. Cô đã mất đi giọng nói của mình. Bác sĩ bảo rằng tai nạn đã va chạm vào não của cô, là nguyên nhân khiến cô không thể nói được. Cô đã suy sụp, mặc dù cha mẹ cô đã động viên rất nhiều. Trong suốt thời gian ở bệnh viện cô chỉ khóc trong thầm lặng.
Xuất viện về nhà tình trạng của cô cũng chẳng thay đổi gì. Ngoại trừ tiếng chuông điện thoại reo. Mỗi tiếng chuông reo như từng nhát dao đâm vào tim cô. Cô không muốn cho anh biết và càng không muốn trở thành gánh nặng cho anh. Cô viết cho anh một lá thư nói rằng cô không còn đủ kiên nhẫn đợi chờ anh nữa . Cô gởi lại anh chiếc nhẫn đính hôn. Chàng trai gửi hàng ngàn lá thư và vô số những cuộc điện thoại, nhưng cô gái không trả lời mà chỉ khóc.
Cha mẹ cô quyết định chuyển nhà, hy vọng rằng cô sẽ thật sự quên những gì đã xảy ra và sống vui vẻ. Cô gái học ngôn ngữ ước hiệu và bắt đầu một cuộc sống mới. Mỗi ngày cô tự nhủ mình hãy quên anh ấy đi. Nhưng một hôm bạn của cô đến cho hay anh đã trở về. Cô van xin người bạn đừng cho anh biết chuyện gì đã xảy ra với cô. Từ đó cô không còn nhận được tin tức gì của anh.
Một năm trôi qua. Người bạn của cô đến thăm và trao cho cô thiệp mời dự lễ kết hôn của anh. Trái tim cô gái tan vỡ. Khi cô mở thiệp cưới, cô thấy tên mình bên trong. Ngước lên, cô thấy anh đang đứng trước mặt. Chàng trai dùng điệu bộ nói với cô gái rằng : " Một năm qua anh đã dành thời gian học ngôn ngữ này, chỉ để em hiều rằng anh không quên lời ước hẹn của chúng ta. Anh muốn nói với em rằng: Anh yêu em". Anh lồng chiếc nhẫn vào tay cô gái. Cuối cùng nụ cười đã nở trên môi cô. |
CÂU CHUYỆN CHƯA PHẢI LÀ TÌNH YÊU
Có một chàng trai bị bệnh ung thư. Chàng mới 19 tuổi, nhưng có thể chết bất kì lúc nào vì căn bệnh quái ác này. Suốt ngày, chàng trai phải nằm trong nhà, được sự chăm sóc cẩn thận đến nghiêm ngặt của bố mẹ. Do đó, chàng trai luôn mong ước được ra ngoài chơi, dù chỉ một lúc cũng được.
Sau rất nhiều lần năn nỉ, bố mẹ cậu cũng đồng ý. Chàng trai đi dọc theo con phố- con phố nhà mình mà vô cùng mới mẻ- từ cưả hàng này sang cửa hàng khác. Khi đi qua một cưả hàng bán CD nhạc, chàng trai nhìn qua cưả kính và thấy một cô gái. Cô gái rất xinh đẹp với một nụ cười hiền lành.- và chàng trai biết đó là "tình yêu từ ánh mắt đầu tiên". Chàng trai vào cưả hàng và lại gần bàn cô gái đang ngồiCô gái ngẩng lên hỏi :
- Tôi có thể giúp gì được cho anh ?
Cô gái mỉm cười, và đó là nụ cười đẹp nhất mà chàng trai từng thấy.
- Ơ...chàng trai lúng túng.
- Tôi muốn mua một CD...
Chàng chỉ bừa một cái CD trên giá rồi trả tiền.
- Anh có cần tôi gói lại không ? Cô gái hỏi, và lại mỉm cười.
Khi chàng gật đầu, cô gái đem chiếc CD vào trong.
Khi cô gái quay lại với chiếc CD đã được gói cẩn thận, chàng trai tần ngần cầm lấy và đi về.
Từ hôm đó, ngày nào chàng trai cũng tới cưả hàng, mua một chiếc CD và cô gái bán hàng lại gói cho anh.
Những chiếc Cd đó, cháng đem về nhà và cất ngay vào tủ.
Anh rất ngại, không dám hỏi tên hay làm quen với cô gái.
Nhưng cuối cùng, mẹ anh cũng phát hiện ra việc này và khuyên anh cứ nên làm quen với cô gái xinh đẹp kia.
Ngày hôm sau, lấy hết can đảm, chàng trai lại đến cưả hàng bán CD,
rồi khi cô gái đem chiếc CD vào trong để gói,
anh đã để một mảnh giấy ghi tên và số điện thoại của mình lên bàn.
Rồi anh cầm chiếc CD đã được gói- như tất cả mọi ngày- đem về.
Vài ngày sau...
Reeeeeeeeeeeeeeng !!!.
Mẹ chàng trai nhấc điện thoại :- " Alô ? "
Đầu dây bên kia là cô gái ở cưả hàng bán CD. Cô xin gặp chàng trai nhưng bà mẹ òa lên khóc :
- Cháu không biết sao ? Nó đã mất rồi...hôm qua...
Im lặng một lúc. Cô gái xin lỗi, chia buồn rồi đặt máy.
Chiều hôm ấy, bà mẹ vào phòng cậu con trai.
Bà muốn sắp xếp lại quần áo cuả cậu, nên đã mở cưả tủ.
Bà sững người khi nhìn thấy hàng chồng, hàng chồng CD được gói bọc cẩn thận, chưa hề được mở.
Bà mẹ rất ngạc nhiên, cầm một cái lên, mở ra xem.
Bên trong lớp giấy bọc là một chiếc CD cùng với một mảnh giấy ghi : " chào anh, anh dễ thương lắm-Jacelyn"
Bà mẹ mở thêm một cái nưã.
Lại thêm một mảnh giấy ghi : " chào anh, anh khoẻ không ? Mình làm bạn nhé ?- Jacelyn"
Một cái nữa, thêm nữa... trong mỗi cái CD là một mảnh giấy.....
--------------------------------
Trong mỗi cử chỉ đều có thể tiềm ẩn một món quà. Giá như chúng ta đừng ngần ngại mở tất cả những món quà mà cuộc sống đem lại.
CÀ PHÊ ... MUỐI
Họ ngồi cạnh nhau trong một quán cà phê xinh xắn. Anh căng thẳng đến độ không biết bắt đầu câu chuyện như thế nào. Cô gái cảm thấy rất khó chịu." Để mình về nhà còn hơn..." - Cô nghĩ thầm. Bỗng nhiên, chàng trai gọi người bồi bàn đến và nói:" Vui lòng cho tôi thêm một tí muối vào ly cà phê nhé". Mọi người ngạc nhiên nhìn anh. Mặt đỏ bừng ngượng nghịu, nhưng rồi anh vẫn uống ly cà phê ấy.
Cô gái tò mò hỏi:
-Tại sao anh lại có sở thích lạ lùng thế?
Anh trả lời :
- Khi còn là một đứa trẻ, tôi sống gần biển. Lúc ấy do thường chơi đùa trước sóng biển nên tôi có thể nếm được mùi vị của biển, cảm giá nó mặn và có vị chát. Mùi vị ly cà phê này cũng thế. Nó gợi cho tôi nhớ về tuổi thơ của mình, về ngôi nhà nhỏ bé bên bờ biển và tôi nhớ cha mẹ tôi - người suốt đời sống ở đấy - biết bao nhiêu!
Nói đến đây, đôi mắt anh đẫm nước mắt.
Cô gái vô cùng xúc động trước những cảm xúc chân thật tận đáy lòng chàng trai. Một người đàn ông như thế hẳn là người sống rất tình nghĩa và yêu quí, có trách nhiệm với gia đình. Cô bắt đầu kể về thời thơ ấu, gia đình, công việc ... của mình. Buổi trò chuyện thật tuyệt vời, và đó là sự khởi đầu tốt đẹp.
Những lần hò hẹn sau, cô gái nhận ra chàng trai thật sự là người mà cô cần: anh có lòng khoan dung, trái tim nồng hậu, sự chân thành... Anh là người đàn ông tốt mà cô không thể để vuột mất. Rồi mọi chuyện diễn ra hệt như một câu chuyện cổ tích có hậu: hoàng tử cưới công chúa, họ sống một cuộc đời hạnh phúc bên nhau. Và mỗi khi pha cà phê cho chồng, cô luôn thêm vào một chút muối theo cách mà anh thích.
40 năm sau... người đàn ông qua đời, để lại cho người vợ lá thư: " Em yêu quí, hãy tha thứ cho anh, cả cuộc đời anh đã nói dối em. Nhưng chỉ một việa duy nhất: ly cà phê muối. Em còn nhớ lần đấu tiên hò hẹn của chúng mình ? Lúc ấy anh đã quá lúng túng, thật ra anh muốn thêm tí đường vào ly cà phê nhưng anh đã nói nhầm thành muối... Thật khó để thay đổi lời nói nên anh phải uống ly cà phê ấy. Nhưng anh không thể ngờ điều ấy đã bắt đầu cho mối qua hệ của chúng ta. Đã nhiều lần anh định nói sự thât ấy với em nhưng anh lại sợ mất em. Bây giờ anh không còn lo lắng điều gì nữa, anh muốn cho em biết sự thật: anh không thích uống cà phê muối, mùi vị của nó mới tệ làm sao... nhưng nhờ nó mà anh đã có em, anh đã tự hứa rằng anh sẽ không bao giờ nói dối với em bất cứ điều gì nữa, và suốt cuộc đời anh đã không vi phạm lời hứa ấy. Có em trong đời, đó là hạnh phúc lớn nhất của anh. Nếu có thể được sống thêm một lần nữa, anh sẽ vẫn muốn được biết em và có em làm vợ, thậm chí anh có phải uống cà phê muối...".
Đôi mắt cô nhoè đi và lá thư ướt đẫm...
Một ngày, có người hỏi cô: "Mùi vị của cà phê muối thế nào?". "Rất ngọt ngào, bạn ạ!" - Cô trả lời.
MONG MANH TÌNH ĐẦU
Ngày đó, tôi chưa một lần yêu ai và cũng chưa được ai yêu bao giờ, suốt ngày chỉ quanh quẩn với việc học. Lớp 12, cái tuổi của mộng mơ nhưng tôi thì chưa bao giờ có cái cảm giác đó, khiến nhiều đứa bạn đùa bảo tôi là anh chàng không có trái tim yêu.
Thật tình cờ, một buổi chiều cuối tháng 4, trên đường đi học luyện thi đại học, cơn mưa bỗng đổ ào mà tôi lại quên đem áo mưa phải trú mưa dưới một mái hiên. Hơn một tiếng mà cơn mưa vẫn rất nặng hạt, đang loay hoay chưa biết tính thế nào thì tôi nghe tiếng mở cửa và một giọng nói ngọt ngào: “ Anh vào đây trú mưa cho đỡ lạnh”. Bất ngờ, tôi chưa biết nói thế nào thì đã được em đưa một cái ghế. Tôi ngượng nghịu nhưng quả tình là rất lạnh nên không từ chối. Cứ thế tôi ngồi và ngắm nhìn mưa rơi với một cảm giác lạ lùng chưa bao giờ có đang hình thành. Tôi muốn nói một lời gì đó- cảm ơn chẳng hạn- với người đã mời tôi vào nhà nhưng không thể, vì có bao giờ tôi nói chuyện gì nhiều với con gái đâu?
“Chắc là anh đi học về hả?”, tôi giật mình quay lại và trả lời : “Ừ!”, rồi lại ngó trời mưa. “Anh học lớp mấy?”, “Mười hai”, “A, vậy là hơn em một lớp, mà anh học trường nào vậy?”. “Tôi học trường Lê Quý Đôn”, “chắc là anh học giỏi lắm nhỉ?”, “Cũng thường thôi...”. Câu chuyện cứ thế tiếp tục, tôi có dịp nhìn kĩ em hơn- khuôn mặt rất xinh và nụ cười tươi như hoa mà mãi đến bây giờ tôi cũng không sao quên được. Trời tạnh mưa, tôi ra về mà không quên cám ơn và để lại địa chỉ. Một nụ cười rất tươi khép lại sau cánh cửa. Tôi đạp xe ra về mà không biết rằng nụ cười đó sẽ có một giá trị như thế nào.
Những ngày tôi ôn thi đại học cũng là những ngày chúng tôi có thật nhiều kỉ niệm. Em thường đến nhà tôi để hỏi bài, tôi cũng thường đến thăm em, ngồi nghe em đàn piano hàng giờ. Thú thật là lúc đó tôi rất mến em, nhưng cứ tự hỏi không biết đó có phải là tình yêu không ? Em đối với tôi rất tốt và rất tình cảm, còn tôi chưa có đủ can đảm để nói ra những suy nghĩ của riêng mình. Chúng tôi hay đi chơi với nhau và tâm sự cho nhau nghe cả một khối mơ ước ngày mai....
Một năm trôi đi, tôi đã là sinh viên đại học, còn em đang chuẩn bị cho kì thi đại học sắp tới, bài vở đứa nào cũng nhiều nên chúng tôi ít gặp nhau hơn. Tôi đi học ở Thủ Đức, chỉ có thứ bảy và chủ nhật là rảnh để ghé thăm em, Thời gian này, chúng tôi nhận thấy có lẽ hai đứa đã lớn nên trầm đi nhiều và ít nói hơn. Cả hai đều nhận ra sự thay đổi đó, nhưng vẫn dành cho nhau những gì tốt đẹp nhất. Cho đến tận bây giờ khi ngồi viết những dòng chữ này, tôi vẫn còn nguyên vẹn cái cảm giác ngọt ngào mà em đã mang đến cho tôi. Thời gian đó, chúng tôi chưa một lần nắm tay nhau dù đã rất thân. Em sợ và tôi cũng sợ...
Rớt đại học, em buồn rất lâu, tôi chia sẻ cùng em bằng cách mà theo tôi là tốt nhất để giúp em qua được những ngày tháng này. Chúng tôi đi chơi với nhau nhiều hơn, có những buổi đi bên nhau em chẳng nói được một câu nào, hỏi gì em cũng chỉ cười, nụ cười khác xa lần đầu tiên tôi gặp em.
Có một buổi đi chơi, em hỏi tôi : “Có bao giờ anh nghĩ là mình sẽ đánh mất cái mà mình yêu thương không?”. Tôi trả lời: “Chưa bao giờ anh nghĩ đến điều đó, nhưng nếu có, chắc chắn là anh sẽ rất buồn”. Rôi em nheo mắt nhìn tôi và bảo: “Tâm trạng em bây giờ là như vậy đó. Việc thi rớt đại học đã mang đi trong em nhiều dự định tốt đẹp. Em không biết mình nên làm cái gì bây giờ nữa...”. Rồi em gục đầu lên vai tôi khóc ngon lành như một đứa trẻ. Tôi như anh khờ, chẳng biết nói gì.
...Một tuần trước ngày lên máy bay cùng gia đình đi nước ngoài, em đến thăm tôi nhân ngày sinh nhật, tặng tôi một bó hoa hồng và một gói quà, bảo là đợi em về rồi hãy mở. Hôm đó trông em xinh xắn như một thiên thần. Hai chúng tôi đi chơi, ăn đủ thứ mà con gái hay thích ăn. Em bảo, chắc còn lâu lắm em mới được ăn lại những món ăn này. Lúc đó tôi chưa hiểu ý em nên tôi cũng không nói gì. Về nhà, tôi mở quà ra xem thì trong đó có một tấm hình của em và một cuốn nhật ký. Tất cả những suy nghĩ sống động trước mắt tôi. Em viết là em rất thương tôi và biết chắc là tôi cũng vậy, dù không ai can đảm để nói ra lòng mình. Đằng sau tấm hình em viết là : “Tặng anh để nhớ mãi đến em và những tháng ngày qua của hai đứa.”. Suốt tuần tôi ôm cuốn nhật ký nghiền ngẫm. Tôi giận em và giận cả mình. Tôi giận em vì không nói cho tôi biết là em sẽ đi nước ngoài từ những ngày đầu quen nhau, tôi giận mình sao quá nhát gan, không sớm nói cho em hiểu được lòng mình, giờ thì mọi thứ đã muộn...
Ngày em ra phi trường cũng là ngày tôi thi học kì 2 năm thứ hai, không có cơ hội gặp nhau lần cuối. Đêm trước khi em đi, chúng tôi cũng chẳng nói được gì với nhau. Em khóc, còn tôi chỉ có can đảm nắm tay em và hôn lên tóc em để nghe tim mình rung động. Em cầu chúc tôi hạnh phúc trong cuộc sống, tôi lặng im để cảm nhận tất cả...
Vài tháng sau tôi nhận thư em. Em bảo là em vẫn rất nhớ tôi. Dù ở phương trời nào thì tôi vẫn hiện diện trong em, như minh chứng cho một tình yêu ngây thơ, trong sáng. Em cầu chúc cho tôi công danh thành đạt và sớm có người yêu để chia sẻ buồn vui như tôi và em đã từng. Sau đó tôi nhận được thư báo tin em sắp lấy chồng, đó cũng là người đã bảo lãnh cho em. Thì ra là vậy ! Tôi nghe cổ họng mình nghẹn lại. Vì tự ái tôi không viết thư cho em nữa. Những lá thư của em cũng thưa dần theo ngày tháng. Cho đến tận bây giờ, khi đã ra trường, đi làm và có nhiều mối quan hệ mới nhưng tôi cũng chưa hoàn toàn hiểu vì sao tôi mất em. Vì em, vì tôi, hay vì tình đầu thường dễ vỡ ?