Em k biết làm sao để quên mọi thứ về anh, em muốn quên đê k đau đáu nhớ về anh như nhớ về một sự thất bại lớn nhất trong c/đ mình. Em k hiểu sao lại yêu anh nhiều đên' vậy, có lẽ vì cuộc sống của em trước đây rất cô độc, và em đã dành trọn trái tim mình cho anh, để giờ đây muốn quen cung k quên đc. Nhưng anh ơi, lúc này đây em cảm thấy hình như thế giớ này chỉ có mình em tồn tại.
Sự tồn tại k hợp lẽ trời, em muôn quên mọi thứ, quên cả anh. Vậy mà em làm k nổi. Vì nếu quên anh em sẽ chẳng còn j`, dù là 1 chút để an ủi. Tai sao em chơi au, tại sao au là cuộc sông' của em luc này anh biết k. Vif cuôc sông' thật chỉ có mình em, vì em k có ai ngoài anh để tâm sự, vì những áp lực của cuộc sống khiến em k vượt qua nổi, vì em muốn được nói và làm những điều em thích. Những cái đó chỉ trong au em mới làm đc.
Em nan vì em cứ mãi quanh quẩn trong cái vòng tròn luẩn quẩn k thể thoát ra được. Em xấu hay tốt k phụ thuộc vào ai, mà là do chính em tao ra. Xấu thì đã rất xấu rồi, còn tốt em cố k nổi. Em k biết phải làm sao để có nghị lưc cố gắng, em nản và mệt mỏi, em kệ c/s trôi đi mà k biết làm j`. Em muốn khóc để quên hết mọi điều, nếu nước mắt rửa sạch được mọi thứ trong trái tim em.
Cứ từng đêm, từng đêm dài em thao thức. Nghĩ về tất cả và nghĩ về anh. Em muồn thoát ra khỏi hình bóng của anh để k còn phải day dưt chăn trở, nhưng anh ơi, lúc tuyệt vong em k biết kêu tên ai ngoài anh, lúc đó k có j` để bấu víu ngoài những kỉ niệm dù vui hay buồn để em tiếp tục cố gắng. Cuôc sống mệt mỏi quá anh ah`, em cảm giác mình chịu k nổi nữa.
Em thực sự thấy mệt mỏi anh ah`.