......Rồi trong đêm Em tưởng nhớ cố xưa,ca từ mộc mạc ý nghĩa..
Nhớ cố nhân, tạ từ..."Một cõi đi về"-TRỊNH..hồn lắng sâu và tâm tưởng..!
"Một đêm bước chân về gác nhỏ
chợt nhớ đóa hoa Tường Vi
bàn tay ngắt hoa từ phố nọ
giờ đây đã quên vườn xưa
Một hôm bước qua thành phố lạ
thành phố đã đi ngủ trưa
Đời ta có khi là lá cỏ
ngồi hát ca rất tự do
Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà
từ những phố xưa tôi về
Ngày xuân bước chân người rất nhẹ
mùa xuân đã qua bao giờ
Nhiều đêm thấy ta là thác đổ
tỉnh ra có khi còn nghe
Một hôm bước chân về giữa chợ
chợt thấy vui như trẻ thơ
Đời ta có khi là đóm lửa
một hôm nhuốm trong vườn khuya
vườn khuya đóa hoa nào mới nở
đời tôi có ai vừa qua
Nhiều khi thấy trăm ngàn nấm mộ
tôi nghĩ quanh đây hồ như
Đời ta hết mang điều mới lạ
tôi đã sống rất ơ thờ
Lòng tôi có đôi lần khép cửa
rồi bên vết thương tôi quì
vì em đã mang lời khấn nhỏ
bỏ tôi đứng bên đời kia "
"Đêm thấy ta là thác đổ"
Cố Nhân xưa, ca từ oản khúc vang lên trong đêm..
TỊNH TRONG TÂM....
THIỀN TRONG TÂM.....
Không hiểu? TRỊNH sinh ra để khắc khoải trong tâm hồn những gì mà trong tất cả những ca từ của TRỊNH, nét u buồn, sự trải nghiệm, những khúc oằn lên từng nốt nhạc. Cuộc sống của TRỊNH, sống và cống hiến cho đời, cho Người, cho âm nhạc..
Ai nói nốt nhạc TRỊNH đoản mệnh? Hay cuộc đời TRỊNH?
Ảm đạm..
Thê lương...
Nhưng nhạc TRỊNH theo dòng chảy của thời gian đã đi qua hết thảy những giai đoạn của lịch sử, của cuộc đời Người. Để đời sống thoát li khỏi những ca từ TRỊNH trầm buồn. Nhưng khi rời xa cuộc sống thực tại, lại phiêu bồng trong nhạc TRỊNH, với vị cafe đắng, với Thiền...
Có nét khắc khổ trên khuôn mặt TRỊNH, đã trôi theo thời gian..
Có những ca từ như chiêm bao, đã trôi theo năm tháng
Và hồi sinh, vĩnh cửu, trong TÂM mình..
Thương nhớ viết cho TRÂN!
Đôi dòng tâm sự cố nhân, Em cũng đã nghe và thích nhạc TRỊNH!...