

Người ta bảo rằng mùa thu dành cho sự lãng mạn và bay bổng,
mùa hè sôi động cho những niềm vui dường như bất tận,và mùa xuân cho sức sống căng Còn mùa đông?
Liệu trong một góc khuất nào đó trong tôi vẫn dành một sự ưu ái, cho mùa đông và chỉ những cảm xúc về mùa đông mà thôi.Và hôm nay sao bao nhiêu ngày mùa đông biến mất, nó đã trở lại … đẹp đẽ và thuần khiết biết bao

Có xa mới biết tôi nhớ và yêu mùa đông biết chừng nào.
Mọi người cứ yêu mùa thu với tất cả sự lãng mạn của nó.
Còn tôi, tôi yêu mùa đông, mùa đông của những cử chỉ yêu thương,mùa đông của những cảm xúc nhẹ nhàng và lãng mạn, và mùa đông của những kí ức ngọt ngào, bến yên khi tâm hồn xao động.
Mùa đông để nhớ, mùa đông để yêu thương và mùa đông để chờ đợi một cái gì đó, quen thuộc và mới mẻ. Mùa đông, mùa để quan tâm, mùa để tôi yêu thương, và mùa cho cái lãng mạn trong tôi thêm một lần tràn đầy sức sống và hồi sinh mạnh mẽTôi thiết nghĩ, cuộc sống thiếu lãng mạn, thiếu những cử chỉ quan tâm nhẹ nhàng, thiếu những lúc chúng ta sống chậm lại để cảm nhận cuộc sống, cảm nhận thiên nhiên và cảm nhận tình yêu thì đó có phải là sống không? 
Sống một cuộc sống nếu thiếu tình yêu, vẫn là sống đấy nhưng có thật là sống không hay chỉ tồn tại mà thôi Bỗng nhiên tôi chợt nhớ đến một câu nói mà tôi đã nghe được từ ai đóHãy đừng buông tay em ra anh nhé, bởi chỉ em và anh mới biết rằng, khi nắm tay nhau, em là của anh, như anh là của em, mà không phải là của ai khác"Một cái nắm tay nhẹ nhàng khi cùng tôi đi trên đường, một cái hôn nhẹ nhàng vào trán khi tôi mệt mỏi, một lời hỏi han ấm áp gần gũi khi tôi buồn, một cái nhíu mày hơi khó chịu khi tôi làm người ấy dỗi hờn,hay một nụ cười nhẹ nhàng với đôi mắt mở to ấm áp khi tôi và người ấy cùng chung một sở thíchTất cả đều nhỏ bé và dễ bị lãng quên, nhưng với tôi, nó là một phần không quên của một kí ức ngọt ngào,và đôi khi nó đủ lớn để là tất cả ý nghĩa của cuộc đời tôi.Nếu tôi có thêm một lần yêu ai, và cho tôi cơ hội nói với người ấy một điều gì đó, tôi vẫn sẽ nhìn vào mắt người ấy mà nói"Hãy để tình yêu mà em dành cho anh như mùa thu, đến nhẹ nhàng … tự nhiên, như cơn gió mát của buổi sớm mai.
.__Nhưng hãy để tình yêu anh dành cho em tựa như mùa đông, luôn phải sưởi ấm nó bằng những cử chỉ yêu thương, và sẽ trở nên đông cứng một khi anh thôi cố gắngNếu anh và em gặp biết bao khó khăn,và em thực sự mệt mỏi vì chúng ta tựa như cách xa nhau hàng trăm, thậm chí hàng nghìn bước chân, thì em hãy cố bước thêm một bước nữa, phần còn lại hãy để anh bước đến bên em, xua tan đi cái lạnh và sưởi ấm trái tim emVà cho tôi chọn, tôi sẽ nói điều đó vào mùa đông, mùa mà tôi thích, mùa mà tôi thực sự biết yêu thươngLiệu nó có như quy luật không? Xuân - hạ - thu - đông, sao mùa đông lại trước mùa xuân, có lẽ cũng có cái lí của nó. Mùa đông, mùa của sự khắc nghiệt,và mùa của những ai biết cách yêu thương. Mà khi đã có thể sưởi ấm con tim của nhau qua mùa đông ấy, hãy bình yên đón nhận tình yêu của mình,vì đó là mùa xuân, mùa của sức sống căng tràn, mùa của sự yêu thương đích thực.
Nhiều người bảo: Tình yêu bắt đầu từ ánh mắt, được nuôi dưỡng bởi nụ hôn và kết thúc bằng nước mắtNhưng với tôi: tình yêu được bắt đầu từ những cử chỉ yêu thương nhẹ nhàng, được nuôi dưỡng bởi sự quan tâm và không bao giờ kết thúcMùa đông là thế đó, lạnh lẽo thật nhưng nó sẽ thật sự ấm áp nếu ta tìm cho mình một sự yêu thương, nhỏ bé nhưng đủ sức nóng để sưởi ấm cả một con tim. Và với tôi, mùa đông còn gắn chặt với biết bao kỉ niệm, những yêu thương nay đã là phần khuất trong lòngMùa đông, mùa để tôi suy tư. Cái cảm giác gió lạnh phả vào mặt, từng cơn, từng cơn khiến tôi cảm thấy đôi khi mình cô đơn và lạnh lẽo đến thế. Và chính những lúc ấy, quá khứ lại hiện về. Kí ức về mùa đông ấy đôi khi vẫn hiện hữu, rõ nét và đầy đủ. 
Đôi khi tôi vẫn còn cảm nhận được hơi thở của mùa đông ấy, mùa đông mà tôi đã yêu thương và được yêu thương, cái mùa đông mà tôi đã thực sự cảm nhận được một chiếc khăn len có ý nghĩa thế nàoMột chiếc khăn là đủ để sưởi ấm cả một mùa đông, sưởi ấm một tâm hồn, dù nó đã từng trở nên nguội lạnh,rất lạnh...

Và nếu ai hỏi tôi muốn nhận được gì vào mùa đông này, tôi sẽ nói đó vẫn là một chiếc khăn. Một chiếc khăn cho tôi sự ấm áp, một chiếc khăn đôi khi giúp tôi không còn phải sống trong hơi thở của quá khứ nữa.
1. Nếu bố anh nghèo, đó là số phận của anh. Nếu bố vợ nghèo, đó là sự ngốc nghếch của anh!
2. Ai cũng nên cưới vợ. Suy cho cùng, hạnh phúc không phải là thứ duy nhất có trên đời này
3. Tôi sinh ra thông minh. Giáo dục làm tôi hỏng
4. Làm việc để trở nên hoàn hảo. Nhưng không ai hoàn hảo cả. Vậy tại sao phải làm việc
5. Tôi đến đây để giúp đỡ mọi người. Vậy mọi người đến đây làm gì
6. Ai nói rằng tiền bạc không mua được hạnh phúc là vì họ không biết mua ở đâu thôi
7. Ánh sáng đi nhanh hơn âm thanh. Nên người ta chỉ có vẻ khôn ngoan cho đến khi ta nghe họ phát
8. Chúng ta nên yêu súc vật. Thịt chúng rất ngon
9. Tôi vốn là người có đầu óc mở nhưng rồi từ đấy trí tôi đã rơi vãi hết.
10. Sau lưng người đàn ông thành công là một phụ nữ. Sau lưng người đàn ông không thành công là 2 phụ nữ
11. Không nên trì hoãn đến ngày mai những gì ta có thể trì hoãn hôm nay
12. Tương lai của ta phụ thuộc vào giấc mơ của ta. Vậy thì… ta hãy ngủ đi
13. Nên tìm cách nào đó để bắt đầu một ngày mới mà không phải thức dậy
14. Làm việc chăm chỉ không giết chết ai cả! Nhưng tại sao phải chấp nhận rủi ro đó?
15. Công việc làm tôi hứng thú. Tôi có thể ngồi nhìn nó hàng giờ
16. Học nhiều biết nhiều. Biết nhiều quên nhiều. Quên nhiều biết ít. Vậy thì tại sao phải học
17. “Ăn chay”, theo từ vựng của một thổ dân, nghĩa là “thợ săn tồi.