........Có vẻ chủ để này nghe rất tâm lí phải hok.....nhưng ẩn chứa bên trong 2 từ này chính là một câu chuyện tình yaau đầy sóng gió đấy......
.Chắc các bạn hok biết đâu , mình yêu cô ấy từ hồi học lớp 11 cơ , bọn mình học cùng trường, cô ấy học lớp chuyên anh còn mình thì bên khối C .Thật sự là ngay lần gặp đầu tiên , mình đã rất có cảm tình với cô ấy rồi ...nhưng vì ngại ngùng , hơn nữa là hồi đấy mình rất là nhát ...đặc biệt là đứng trước những người con gái xinh xinh một tí ( cảm xúc đặc thù đó ) . Rất nhiều lần mình muốn làm quen và thổ lộ với cô ấy nhưng mình vẫn cứ rụt dè ...vì hồi đó mình còn rất ngố ...vẫn tin rằng rồi cô ấy sẽ thích mình thôi...nhưng cuối cùng bằng bản lĩnh của một người con trai , nình đã viết thư , thể hiện tình cảm của mình với cô ấy ...mặc dù là mình hơi nóng nảy ...nhưng co cảm xúc đâng trào hok thể kim nén nổi ....và thế là chuyện tình của bọn mình bắt đầu ( bước sang một thời kỳ mới) . Nhưng các bạn hok đoán ra đâu , vởi tình yêu của mình có những điểm rất đặc biệt mà đậi đa số là hok có ....vì mình chua chính mời cô ấy đi ăn hay uống nước , cũng như là đi chơi chẳng hạn ....bởi trong tình yêu mình rất nhút nhát và cô ấy cũng hiểu được diều đó và thông cảm với mình .......
.........Mặc dù chưa thể mời cô ấy di chơi hay đi uống nước hoặc đi một nơi nào đó chỉ có riêng hai người , mình biết điều đó là hơi kém ....nhưng mình hok thể làm khác hơn được ...ngược lại mình luôn thể hiện tình cảm của mình bẵng những món quà hết sức là dễ thương ....và đặc biệt hơn là mình luôn nhớ về cô ấy , luôn quan tâm cô ấy , mặc dù có thể cô ấy hok quan tâm đén mình cho lắm ...nhưng mình nghĩ chỉ cần mình quan tâm đén người ta là đủ rồi .Nhưng thời gian trôi qua chuyện tình yêu của bọn mình càng trở nên buồn trán hơn khi bước vào năm lớp 12...bởi từ trước tới giơ mình luôn coi trọng việc học tập lên hàng đầu , mục tiêu của mình là đỗ đại học ....vì vậy mà mình cố gắng ôn thi ....bỏ qua mọi chuyện ( mặc dù hok cố ý ) nhưng do hoàn cảnh bắt buộc mà mình hok thể làm khác hơn ......
......Những lời hỏi thăm , những lá thư đần dần ít đi , chỉ còn đó là những ánh mắt giận dỗi , xa lạ , khoảng cách giữa mình và cô ấy giường như đã xa hơn trước ,,,,và cứ tiếp diền như thế cho đến khi mình có kết quả đỗ Đại học .........niềm vui tràn ngập , chắc chẳng có gì có thể thay thế cho những cảm xúc đó . Và đây cũng là lúc mình muốn quay trở lại với câu truyện tình yêu đó ...vì bấy lâu nay mình hok nói cho cô ấy biết món quà lớn nhất mà mình muốn tặng cho cô ấy ( món quà mà mình đã dồn toàn bộ tâm huyết của mình để có thể làm nên ) đó chính là tờ giấy báo dỗ đại học của mình ....Nhưng lúc này đã quá muộn để nói tới truyện đó ....thực sự đó là một cú xốc rất lớn đối với mình .
.......Mình tưởng niềm vui vô vàn khi đỗ đại học sẽ làm cho mình quên đi cái nỗi đau trong chuyênJ tình yêu .....nhưng hok đâu ...hình bóng cô ấy đã in sâu trong tâm trí của mình , thật sự là rất khó để mình quên được cô ấy .
......cho đến bây giờ khi mình đã bước vào cổng trường đại học , khi mình đã là một sinh viên của trường báo chí ....khi mình đã bước thêm một bước nữa về mặt tri thức , khi mình được tiếp xúc với nhiều bạn bè hơn , nhiều niềm vui mới thì mình lại nhớ ra mình đã bỏ quên một người , người đã từng là động lực to lớn để có thể có được ngày hôm nay , ý định quay trở lại với cô ấy lại thôi thúc trong lòng > Tuy nhiên điều đó thực sự là rất khó khi mà người ấy đã nhận mình là bạn bè , trong khi đó mình vẫn cố gắng để có thể quay lại , mình dã nhắn tin , gọi điện để hỏi thăm nhưng đều hok thấy trả lời .
....Mọi thứ giường như trở về với điểm xuất phát , cô ấy hok thèm nói chuyện với mình , hok trả lời tin nhắn , hok nghe điện thoại ...có lẽ mình đã quá kiên trì để theo duổi một người con gái chẳng thèm quan tâm đến mình nũa .Mình đã mua quà 20-10 cho cô ấy , nhưng mình hok đủ dũng khí để làm chuyện đó , mà mình nghĩ rằng tặng quà cho môt người con gái làm gì khi mà họ chẳn thèm quan tâm gì đến mình , mình vẫn nhớ nhung người ta làm gì khi mà người ta chẳng thèm nhớ tới mình ...có lẽ từ bây giờ mình sẽ hôk phải khổ sở như thế nữa vì mình đã quyết định chia tay cô ấy , và mình sẽ hok bao giờ khờ dại như thế nữa , và lỗi đó hok phải do mình .Và từ bây giờ mình sẽ làm lại từ đầu ....cuộc sống vẫn còn rất nhiều tươi đẹp đang chờ ta ở phía trước ...vì vậy mà hok có gì phải buồn cả ...hihi