Có một thời sóng và biển yêu nhau
Người ta bảo biển là mối tình đầu của sóng
Sóng vỗ về bờ cát trưa nóng bỏng
Biển dạt dào hát mãi khúc tình ca
Có một lần sóng nông nỗi đj xa
Bao kẻ đến tỏ tình dzớj biển
Biển sợ sóng ko dzề vĩnh viễn
Nên đành lòng hò hẹn dzớj vầng trăng
Sóng trở dzề thế là biển ăng năng
Biển fụ tình, biển xanh mang tội
Sóng thét gào chẳng hề tha thứ lỗi
Rồi bỏ đj từ đó ko dzề
Sóng bạc đầu từ đó fải ko anh ?
Còn biển xanh vẫn ngàn năm huyền bí
Ko đâu em, biển chẳng hề chung thuỷ
Chỉ có sóng bạc đầu là vẫn mãi thủy chung
Anh dắt em đj jữa sóng nghìn trùng
Nghe dã tràng chuyện ngày xưa xa vắng
Dẫu chẳng fải tình đầu anh trong trắng
Chỉ mong em thuộc lòng cổ tík biển ngày xưa !!!