»--Ñä…ѧâÿ ¯¶ho*™ÇôÇhµÑhø--©£ä¶\¶--Ðä Ñäñ§--™ --«iµ mem oƒ to*'

Lưu   Bỏ

Ðäñ§ ¯¶¯µÿêñ ¯¶¯.ÿ…vs…member tâm huyết cho clan ÐÑ :X:X có rỳ pm wa YH cũa to*' nhá: c0_chj3u_kut3 … ஓ๑۩۞۩… ஓ๑۩۞۩…

Lưu   Bỏ

♥(¯`º»º-:¦:-_«»Çô…Çhµ…Ñhø«»_-:¦:-º«º´¯)♥

Lưu   Bỏ

Co_Chu_Nho

Tham gia

03/07/2008

Sinh nhật

15/08/1994

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

1,263

Hoạt động

Ảnh của bạn

Album ảnh:

photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo
photo

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 12 trong tổng số 753

<< < 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 > >>

Video của Co_Chu_Nho

Đã đăng 0 video trong chuyên mục  

Gửi video

Blog

♥…¯¶¯hem☺…☺¶«høç…♥

Viết lúc 16 giờ 9 phút ngày 8 tháng 11 năm 2008

                                                     

                                                                        

                                                         Khóc  

Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn...
Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười...
Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình...
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế...
Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay...
Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được...
Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn...
Lúc bé,tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả một người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình...
Lúc bé, cứ thích trở thành người phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành người đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi...
Lúc bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao...
Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả...
Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất...

...                                                     Crying... 

                                                

                            

              Có nhiều lúc thèm một mình mà khóc  
              Không cần ai an ủi, vỗ về
              Cho nỗi buồn như là giọt nước
              !!! Lăn xuống má, và trôi đi




              Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc
              Quên ngoài kia
mưa cũng khóc như mình
              Những nỗi buồn đua nhau dồn chật lại
              !!! Như là một nỗi tủi thân



              Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc 
              Nhận ra mình khóc khác ngày xưa
              Những va đập in lên màu mắt
              Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua



              Thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh
              Ta cố giữ cho mình, dù chỉ chút lòng tin
              Chỉ tiếc rằng không còn một bàn tay cho mình vin
              Chỉ tiếc rằng buổi chiều nay,
mình-không-còn-khóc-được

                                                                      
... 

                

                                    

 

 





Lúc bé, tưởng khóc là buồn, bây giờ phát hiện buồn nhất là không thể khóc được, cứ trống rỗng, tỉnh táo và vô hồn...
Lúc bé, tưởng cười là vui, bây giờ nghĩ lại, có những giọt nước mắt còn vui hơn cả một trận cười...
Lúc bé, tưởng đông bạn là hay, bây giờ mới biết vẫn chỉ có mình mình...
Lúc bé, tưởng cô đơn ở đâu xa lắm, chỉ đến ở những chỗ không người, đến giờ mới hiểu, lúc bên nhau, sự ấm áp mới thật mong manh, mà nỗi cô đơn sao lại gần gũi thế...
Lúc bé, tưởng yêu là tất cả, là mọi thứ, lớn rồi mới biết sau yêu còn có chia tay...
Lúc bé, tưởng thành người lớn là lớn, bây giờ đã thấy có nhiều người đã lớn mà vẫn chưa thành người lớn, và đến khi thật sự thành người lớn thì người ta sẽ biết không bao giờ bé trở lại được...
Lúc bé, tưởng đóng đinh thì đóng đinh, không thích thì là có thể nhổ, bây giờ cảm nhận được đinh có thể nhổ nhưng vết sâu vẫn còn...
Lúc bé, tưởng mình có thể thay đổi cá thế giới, giờ thấy được ngay cả một người còn chẳng có khả năng thay đổi. Có chăng, vẫn chỉ là tự thay đổi mình...
Lúc bé, cứ thích trở thành người phức tạp, tưởng thế là hay lắm. Giờ phức tạp đến độ không hiểu nổi mình, mới giật mình muốn trở thành người đơn giản, mà cũng chẳng được nữa rồi...
Lúc bé, tưởng yêu một người thì dễ, quên một người mới khó. Giờ thấy mình quên đi nhiều người cũng dễ dàng, nhưng để yêu, mới khó làm sao...
Lúc bé, thích định nghĩa về tình yêu, tình yêu là X, là Y, là A,B,C,D; bây giờ lớn lại cuống cuồng, vì hoang mang, không biết tình yêu thật sự là gì cả...
Lúc bé, vẫn nghĩ rằng tình yêu là mãi mãi, tình yêu là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời. Giờ thì biết yêu đến đó, rồi đi đó, như mưa bóng mây, hay dù có như chớp bể mưa nguồn thì cũng vậy, có đó rồi mất đó. Và thật sự cũng chẳng biết thứ gì là quan trọng nhất...
...            
                 
                                                

..

                 

                                    Crying...


         Có nhiều lúc thèm một mình mà khóc
              Không cần ai an ủi, vỗ về
              Cho nỗi buồn như là giọt nước
              !!! Lăn xuống má, và trôi đi




              Có nhiều lúc thèm gục đầu mà khóc
              Quên ngoài kia mưa cũng khóc như mình   
              Những nỗi buồn đua nhau dồn chật lại
              !!! Như là một nỗi tủi thân



              Có nhiều lúc thèm được nhìn mình khóc 
              Nhận ra mình khóc khác ngày xưa
              Những va đập in lên màu mắt
              Thất bại bao lần vẫn chưa biết mình thua


              Thương yêu lắm cuối cùng là ảo ảnh
              Ta cố giữ cho mình, dù chỉ chút lòng tin
              Chỉ tiếc rằng không còn một bàn tay cho mình vin
              Chỉ tiếc rằng buổi chiều nay,
mình-không-còn-khóc-được

                 

 

           

    

 

   

      

Bình luận nhanh(Có 1 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog