BABY_MYO_92

Lưu   Bỏ

YêU ThuƠnG cH0 Đi lÀ YêU tHưƠnG cÓ Thể giỮ lẠi mÃi mÃi..!

Lưu   Bỏ

BABY_MYO_92

Lưu   Bỏ

BABY_MYO_92

Tham gia

08/07/2008

Sinh nhật

06/09/1992

Giới tính

Nữ

Lượt thăm

3,730

Hoạt động

Ảnh của bạn

Chưa có album

photo
photo
photo
photo
photo

Xem toàn bộ

Hiển thị từ 1 đến 5 trong tổng số 5

<< < 1 > >>

Video của BABY_MYO_92

Đã đăng 18 video trong chuyên mục  

Gửi video

Hiển thị từ 1 đến 18 trong tổng số 18

<< < 1 > >>

Blog

Lời Xjn Lỗi Nho Nhỏ 2

Viết lúc 9 giờ 25 phút ngày 19 tháng 8 năm 2008

Lời xin lỗi nho nhỏ 2

Lên cấp 3, run rủn sao chúng tôi vẫn cùng lớp, cùng trường. Lớn có khác, dậy thì có khác, Trâm đỏ đốn hẳn chuyển sang thần tượng mấy anh trai khối trên "hát hay múa đẹp".Trâm cũng ra dáng hơn nhiều so với cái thằng tôi cẳng gà(cái cẳng gà mà chỉ 2 năm sau Trâm cómuốn gõ đầu cũngvới không tới), tính khí thì thất thường hơn xưa nhiều. Tôi đã thầm tự cười hỏi ngoài mình còn ai chịu được cái tínhngang ngược kia, thế mà niềm an ủi ấy không khiến tôi bớt tức giận mỗi lần thấy Trâm hét như conhâmvì một anh"múa đẹp" vừa lượn lờquatrước cửa lớp. Đến 18 tuổi, chúng tôi dần xa nhau. Mãi.

- Mày như điên !

- Mày sĩ diện!

Câu đầu của tôi, câu sau của Trâm. Đoạn hội thoại khong thể giản lược thêm, kết thúc ngắn gọn 12 năm nhìn mặt nhau hằng ngày của 2 đứa, dứt khoát và chát xít. Thực ra còn một đoạn nữa phía trước: Tôi tự dưng thấy tập photo đề cương thi tốt nghiệp trong cặp, nét chử của Trâm, tôi định cảm ơn thì lúc ấy Trâm đang bận khóc sướt mướt với bọn cùng lớp. Nhìn Trâm, tôi cũng thấy bùi ngùi, định xin lỗi tổng thể 12 năm qua, nhưng còn cái lúc chỉ cònhai đứa thu dọnbànthì mặtTrâm nặng trịch. Khó khăn lắm tôi mới mở lời được 2 từ "Xin lỗi" (dù nhỏ thôi) thì Trâm càu nhàu: "Lầm bầm cái gì đấy !". Thế là lại cáu loạn. Lại :"Mày như điên"và"Mày sĩ diện!". Rồi thôi.

********************

Con đường đã hết. Trâm đã rẽ vào ngõ nhỏ xíu đi về nhà, cái ngõ mà nếu tôi theo vào thì Trâm sẽ biết ngay. Tôi cũng đành dừng lại, quay xe đi, nhìn những vệt nắng to vàng hun chảy nhựa đường. Thôi chào 12năm, chào cô bạn nhỏ, chào những ngốc nghếch kiêu căng tuổi thơ. Sắp lớn thật rồi, sắp chẳng còn nghốc nghếch được nữa đâu mà... Lần gặp tới (nếu có) của hai đứa, biết đâu sẽ khác...

********************

Cậu ấy đã quay xe về rồi. Không bao giờ đi hết con đường mà 12 năm qua vẫn còn dở dang...Không đuổi theo, không xuầt hiện. Không bao giờ gật đầu nói "Có" với tình cảm của mình. Không bao giờ năn nỉ "Đừng" dù thật lòng rất muốn. Không bao giờ thôi trẻ con. Và không bao giờ xin lỗi...

À, có một lần xin lỗi. Mình đã chờ đợi bao nhiêu lâu chỉ một câu xin lỗi ấy thôi, nhưng cậu ấy nói nhỏ xíu. Thế nên mình vặn vẹo, chỉ để được nghe một lời xin lỗi to hơn, đàng hoàng hơn. Mà chẳng được. Thôi đành vậy, chào 12 năm, chào cậu bạn - chào mình, hai đứa lớn mà chưa lớn, chào những ngốc nghếch kiêu căng tuổi thơ. Sắp lớn thật rồi, sắp chẳng còn ngốc nghếch được nữa đâu mà... Lần gặp tới (nếu có) của hai đứa,biêt đâu sẽ khác...

.....( những câu chuyện tôi yêu thích).....

Bình luận nhanh(Có 8 bình luận)

Gửi lời bình

Các bài viết trước:

Xem blog